Nhờ bí kíp này "thần" rắn xứ Lạng dù bị cắn nhiều lần vẫn thoát chết

Dù không sống nhờ nghề bắt rắn nhưng ông Triệu Văn Định, dân tộc Nùng ở thôn Na Hoa, xã Hồ Sơn (Hữu Lũng – Lạng Sơn) được bà con quanh vùng ví như “thần” rắn bởi không chỉ có biệt tài bắt nhanh, gọn mà ông Định còn có bí kíp tự cứu mình mỗi khi bị rắn cắn.

Khống chế được rắn nhờ thuốc gia truyền

Đã từng bắt rất nhiều loại rắn nên ông Triệu Văn Định khá dày dặn kinh nghiệm, chưa kể, nhờ những bài thuốc gia truyền mà ông dễ dàng hơn trong việc xử trí với loài vật “tử thần” này.

Ông Địnhcho hay: “Rắn có nhiều loại, những loại rắn hiền lành như ráo, rắn nướcthì bắt đơn giản lắm, chỉ cần dùng tay không cũng bắt dễ dàng, nhưng với những loại rắn “tử thần” thì phải cẩn trọng hơn nhiều”.

“Thông thường ngoài các kỹ năng nhanhgọn, khi bắt các loại rắn hổ mang -nhất là rắn chúa thì tôi phải thoa một ít thuốc gia truyền vào tay. Thuốc này có tác dụng khiến rắn bị “say” hoặc “ngất” nên thân mềm, đầu không ngóc lên được, lúc đó mình chỉ việc tóm đầu là dễ dàng khống chế được chúng”.

Dù có nhiều năm kinh nghiệm khống chế loại vật nguy hiểm nhưng ông Định không coi đó là nghề, ông bảo: nó quá nguy hiểm để coi là một nghề mưu sinh.

“Ngày xưa đó nghèo đói, rắn lại nhiều, cứ mùa nước lũ đến hoặc tháng 3 âm lịch, sau tiết Thanh minh tôi lại vác theo đồ nghề đi bắt rắn. Khi đó hiếm người bắt nên tôi cũng có thêm thu nhập từ nghề này, chứ giờ rắn ít rồi lại là công việc nhiều rủi ro nên chỉ làm thêm thôi, nghề chính vẫn là nông nghiệp”.

Ông Định cũng không hề có ý truyền dạy bí kíp bắt rắn cho con cháu, vì “chẳng đáng bao nhiêu mà mạng sống có thể bị cướp mất bất cứ lúc nào. Chưa kể giờ xã hội thay đổi nhiều rồi, muốn khấm khá phải học, tôi muốn con tôi có cuộc sống tốt hơn bố mẹ nó”.