Nông thôn khủng hoảng vì dịch tả lợn: Lúng túng ngăn chặn dịch

(Bài 3)- Xác lợn vứt trôi nổi khắp kênh mương, cán bộ thực hiện tiêu hủy chậm trễ, sơ sài… là thực trạng yếu kém, bất cập tại nhiều địa phương ở miền Bắc trong công tác phòng, chống dịch tả lợn châu Phi (DTLCP). Thực trạng này khiến dịch bệnh nguy hiểm ngày càng lây lan nhanh, thậm chí mất kiểm soát.

“Coi thường” dịch, tiêu hủy lợn ẩu

Có mặt tại ổ DTLCP ở xã Nhân Thắng, huyện Gia Bình (Bắc Ninh) vào dịp giữa tháng 4/2019, chính phóng viên Báo NTNN cũng bất ngờ khi phát hiện cả đống xác lợn hàng chục con được vứt bên con đường mới đổ bêtông của xã này.

Việc cán bộ thú y dùng xe kéo đưa lợn đi tiêu hủy gây bức xúc cho người dân ở xã Nhân Thắng, huyện Gia Bình (Bắc Ninh). Ảnh: Trần Quang
Việc cán bộ thú y dùng xe kéo đưa lợn đi tiêu hủy gây bức xúc cho người dân ở xã Nhân Thắng, huyện Gia Bình (Bắc Ninh). Ảnh: Trần Quang

Ông Nguyễn Văn Vịnh, một chủ trang trại mới bị thiệt hại do DTLCP ở Hiệp Hòa (Bắc Giang) cho biết: Qua đợt dịch này cho thấy, người dân phòng, chống dịch rất yếu, một số người thiếu ý thức, lợi dụng đêm tối vứt trộm xác lợn chết ra kênh mương, đường đi.

Điều đáng nói là hàng ngày có nhiều người qua lại đoạn đường trên, nhưng các xác lợn vẫn không được phản ánh và xử lý. Mãi tới khi phóng viên trực tiếp gửi ảnh và phản ánh thông tin qua điện thoại cho lãnh đạo Cục Thú y (Bộ NNPTNT) thì địa phương này mới sốt sắng vào cuộc xử lý.

Mấy ngày sau, chúng tôi tiếp tục về xã Nhân Thắng để ghi nhận công tác phòng, chống DTLCP. Theo phản ánh của bà con thôn Hương Triện, số lượng lợn chết vì bị DTLCP tăng chóng mặt, nhưng do lực lượng thú y quá mỏng, xử lý không xuể dẫn đến tình trạng có hộ báo lợn chết trương phềnh trong chuồng 2 ngày mới thấy cán bộ thú y đến kiểm tra, đưa đi tiêu hủy.

Ngoài việc xử lý lợn dịch chậm trễ, theo ghi nhận thực tế của phóng viên trong ngày 18/4, trên các tuyến đường liên xã, liên thôn, xóm ở Nhân Thắng không hề có chốt kiểm dịch nào được lập. Điều đáng nói là lực lượng xử lý dịch, tiêu hủy lợn ở Nhân Thắng chỉ có 2 – 3 cán bộ thú y, họ vừa lo đi thống kê, xử lý lợn dịch, vừa lo điều xe tiêu hủy, tiêu độc, khử trùng… Cũng vì thế mà công tác phòng, dập dịch và tiêu hủy lợn dịch ở đây được thực hiện rất sơ sài, thậm chí không có đồ bảo hộ, có người còn phải dùng tay không. Điều đáng nói, việc vận chuyển lợn dịch đi tiêu hủy ở thôn này không có sự giám sát của lãnh đạo địa phương nên mọi thứ hầu như bị thả nổi.